Câu chuyện lấy vợ về để bắt cô đi làm gái mại dâm kiếm tiền cho gã lao vào cờ bạc hết sức đau buồn. Gã bắt vợ làm gái mại dâm không thương xót.
Gã ngồi dưới phòng lễ tân, tươi roi rói hỏi thăm cô “đồng nghiệp” của
vợ vừa ra khỏi nhà nghỉ. Cô bạn “đồng nghiệp” của vợ nhìn gã bằng nửa
con mắt, buông 1 câu đầy ẩn ý: “Nhất vợ anh nhé! Đi làm còn được chồng
đưa rước đến nơi đến chốn!”.
Gã tưởng cô nàng khen thật, tít cả mắt. Hẳn mọi người sẽ thắc mắc, vợ
gã làm việc gì mà lại vào nhà nghỉ?, “cái” ở đây là cái gì? Vâng: vợ gã
làm đĩ đóng
phim cấp ba. Và “cái” ở đây là số lần đi khách của vợ gã.
Vợ chồng gã gặp nhau cũng ở cái chốn ấy. Lúc ấy, vợ gã còn là hàng “rau
sạch”, mới chân ướt chân ráo bước vào “ngành công nghiệp sung sướng”
này, còn gã làm xe ôm của cái dịch vụ “sung sướng” ấy. Công việc cũng
đơn giản, ngày ngày, gã chạy xe tít mù kẹp bốn kẹp năm đưa các chị em
đến địa điểm hành nghề, sau đó đón về, lương lậu cũng dăm ba chai, có
khi hơn vì được các chị “trúng quả” bo cho kha khá.
Gã sống thoải mái với thu nhập ấy cho đến khi được các chị em cho “vào
đời” với trò cờ bạc. Ban đầu cũng chỉ là dăm ba chục bạc, sau đó thì
tăng dần dần. Vợ gã cũng là con bạc cùng chiếu với gã. Dăm điều vu vơ,
ba điều vớ vẩn chuyện trò trong lúc chơi bài, gã và vợ gã đã phải lòng
nhau rồi thì cưới. Một đám cưới thật sự, có quan viên 2 họ long trọng
phát biểu, đưa rước lễ lạt đàng hoàng.
Dân quê thật thà, thấy vợ chồng gã bảo “vợ cháu làm tiếp thị, cháu làm
xe ôm” thì gật gù khen “2 đứa tháo vát, chịu thương chịu khó” chứ nào ai
kiểm chứng.
Thành vợ thành chồng, gã và vợ lại dắt díu nhau lên Hà Nội. Gã bảo với
vợ “gác kiếm” nghề cũ rồi mở quán trà đá cho lương thiện. Vợ gã bảo: “Em
cũng muốn lắm nhưng chưa có vốn, sau này con cái ra đời lấy đâu ra tiền
mà nuôi chúng nó. Anh để em kiếm 1 thời gian, có ít tiền giắt lưng thì
em nghỉ!”. Gã tặc lưỡi gật đầu.
 |
| Lấy vợ về bắt đi làm gái mại dâm. |